
Người người mũ bảo hiểm, nhà nhà mũ bảo hiểm chừng được nửa năm rồi thì phải. Hay nói như báo chí chính thống "luật bắt buộc đội mũ bảo hiểm đã đi vào cuộc sống được 6 tháng", chua thêm "thành công" nữa.
Nói dông dài, để biết cái mũ bảo hiểm có nhiều tác dụng như thế nào, đã cho thấy tinh thần nhìn xa trông rộng của lãnh đạo nhà mình ra sao. Cũng tốt, nhưng mà cũng phải phàn nàn tí xíu cho đúng tinh thần công dân: mùa hè mất rồi, các bác ơi!
Đây, lại phải dông dài giải thích: đặc trưng trước hết của dòng giống nồi cơm điện là phải ôm kín đầu. Dù có thời trang, có văn hoa, có gọn nhẹ sao nữa, nó vẫn phải ôm kín cái sọ thằng đeo nó. Vậy nên sẽ nóng, sẽ khó thông hơi, sẽ bí. Bí tất ra mồ hôi. Mùa hè thì lại càng bí, càng ra mồ hôi. Mồ hôi khô đi lớp trước, mồ hôi đóng thành lớp sau. Nắng liên tục không sao, mùa hè lại mưa nắng thất thường. Mưa như cái đợt "10 năm lịch sử vừa rồi", đi mưa ba tiếng mang về vứt vào góc nhà, hôm sau chưa khô hí hửng vác ra, cái mùi mồ-hôi-ngấm-nước xiên thẳng vào mũi, khiến khổ chủ ngửi phải tí nôn sạch bát mì vừa ăn ra ngoài! Khốn nạn, chả nhẽ không đội mũ, mà đội thì khác éo gì đội cái dép xốp thối của thằng chân rau mùi ngấm nước lên đầu? Dưng mà chả còn cách nào khác, đành phải đeo cái của nợ đấy lên đầu, buộc hai quai ra đằng sau cho khỏi phải ngửi mùi, rồi vặn ga phi thật nhanh cho gió đưa hương em đi...
Hết dông dài, để kết luận: mũ bảo hiểm không chơi được với mùa hè. Quai mũ còn nhúng nước giặt được, chứ lớp lót ở trong chả nhẽ đem ngâm nước? Mà không giặt, cái sọ nhà em sẽ là nạn nhân các chất vệ-sinh-cao lưu trú dài hạn trong đó.. Đau thật! Ngồi nghĩ thêm tí, thằng nào khôn chế cái mũ thay lớp lót như thay giấy chùi [chấm chấm chấm] trong rest room được chắccú lãi to. Mà nghĩ thế thôi, vẫn phải nồi cơm điện sáng vác đi tối vác về đều...
1 comments:
Hơ hơ
Post a Comment