1/10/2012

Nhanh hơn ánh sáng, từ thực tại tới khoa học viễn tưởng - VI


Có lẽ ta không nên theo đuổi vấn đề dịch chuyển tức thời thêm nữa, vì chúng nghe giống truyện huyền hoặc hơn là KHVT, lĩnh vực đòi hỏi có một chút ít cơ sở khoa học. The Sins of our Fathers (1976) của Stanley Schmidt là một trong những truyện sau cùng đề cập tới khả năng di chuyển nhanh hơn ánh sáng bằng động cơ đẩy (gọi là động cơ Tachyon hoá thông thường). Động cơ có tên Rao-Chang đặc biệt này đẩy một con tàu vũ trụ đi nhanh hơn ánh sáng mà không quá tốn kém, nhưng đi chậm hơn ánh sáng dù chỉ vài phần trăm lại tiêu thụ lượng năng lượng khổng lồ. (Lại tất nhiên!) không ai biết nó hoạt động ra sao vì người ta tìm ra nó hoàn toàn tình cờ, và các nhà vật lý trẻ trong truyện lại .. không thèm quan tâm xây dựng lại hoàn toàn các nền tảng vật lý để giải thích vấn đề! Rốt cục, người đọc chẳng hiểu con tàu được chuyển đổi thành “vật chất tachyon” trong không gian tiêu chuẩn, hay tự thân nó di chuyển trong không gian tachyon, nơi các định luật vật lý tiêu chuẩn không có tác dụng. 
Một nhánh công nghệ KHVT khác thừa nhận tính tuyệt đối của vận tốc ánh sáng, cũng như sự bất khả của hành trình liên hành tinh. Các tác giả theo trường phái này đề xuất con người chỉ cần ở nguyên một chỗ trong không gian: du hành xuyên thời gian hoặc du hành tới các vũ trụ song song. Hai hình thức này không mạo phạm ‘thanh kinh’ thuyết tương đối vì chúng diễn ra tại các chiều không gian-thời gian hoàn toàn khác, bắt đầu phổ biến từ Rescue into the past của Ralph Milne Farley (1940). Các câu chuyện được thể diễn tiến ngày càng ngoạn mục hơn, xa rời thực tế hơn. Tiến sỹ Hubble-Bubble trong A Drop in Infinity năm 1915, theo như Gerald Grogan giới thiệu, chế ra được một cỗ máy đưa con người vào chiều không gian thứ tư. Một số sóng nhất định chạy dọc chiều không gian này bằng cách nào đó bị phản bằng sóng khác chạy hướng ngược lại, tạo thành ... điện năng. Điều chỉnh buồng điện áp một chút, trường điện bên trong cho phép bạn trải nghiệm các chiều không gian khác. Khách lữ hành theo đó mà viếng thăm các Trái-đất-song-song, vốn tồn tại song hành đầy bí ẩn với chúng ta như những nấc thang trên một chiếc thang vươn đến vô cùng. Ý tưởng một trường điện với cường độ thích hợp trở thành cổng không gian kỳ diệu xuất hiện trở lại gần nửa thế kỷ sau trong truyện ngắn 1949 của Charles Recour, The Swordsman of Pira, mà theo đó “nếu một vật thể bị đưa vào trường điện mạnh, nó sẽ quay xung quanh không gian xoắn vặn vào chiều không gian thứ 4”.
Một số “nhà khoa học” khác đề xuất lý thuyết cho rằng các hạt không có khối lượng như photon, neutrino có khả năng truyền đạt tới chúng ta hình ảnh, thông điệp từ thế giới hoặc thời đại khác. Three Wise Men of Space (Donald Ben, 1940) mô tả các sinh vật thông tin bằng các tia nhanh hơn ánh sáng, nắm được kiến thức tiên tiến hơn thời đại của Enstein rất rất nhiều lần. Truyện ngắn The Star King (1947) của Edmund Hamilton thuật lại việc người trái đất 2 trăm ngàn năm trong tương lai giao tiếp với thế kỷ 20 thông qua sóng não, là thứ duy nhất xuyên qua được bức tường thời gian do không phải là vật chất. Theo lời kể của người tương lai, họ bay qua lại giữa các hành tinh bằng các tia ‘dưới quang phổ’ thuộc ‘quãng  tám thứ 30 dưới 0’, sinh ra từ động cơ tua bin nguyên tử. Cho đến thời đại này, quá trình tăng khối lượng tương đối của vật thể khi tốc độ tới gần vận tốc ánh sáng của thuyết tương đối đã được giải quyết triệt để, các con tàu vũ trụ được trang bị khối lượng (quán tính) nhân tạo bay nhanh gấp 1000 lần tốc độ ánh sáng. 

Ý tưởng tương tự được Orson Scott Card nương theo trong Ender’s Game (1985), nhưng đỡ rối rắm hơn: người trái đất ăn trộm được công nghệ truyền tin tức thời bất kể khoảng cách thông qua các ăn ten ansible, nhờ đó lập nên cả một đế chế xuyên Ngân hà nhưng vẫn không di chuyển được nhanh hơn ánh sáng. Nói cách khác, người ta gọi điện thoại nhắn tin tức thời với nhau, nhưng vẫn phải dùng xe ngựa để qua lại giữa các thành phố! Mãi đến gần cuối series con người mới có được công nghệ dịch chuyển tức thời bằng cách huy động toàn bộ số máy tính loài người có trong tay, ghi nhớ vị trí nguyên tử của vật thể muốn dịch chuyển, truyền qua không gian “phi thông thường” vốn trước nay được dùng truyền tin bằng ăng ten ansible, và “vật chất hoá” ở đích đến. 

Các bài cùng series: 
- Nhanh hơn ánh sáng, từ thực tại tới khoa học viễn tưởng 
- Nhanh hơn ánh sáng, từ thực tại tới khoa học viễn tưởng - II
- Nhanh hơn ánh sáng, từ thực tại tới khoa học viễn tưởng - III
- Nhanh hơn ánh sáng, từ thực tại tới khoa học viễn tưởng - IV
- Nhanh hơn ánh sáng, từ thực tại tới khoa học viễn tưởng - V

0 comments: